CHƯƠNG 3: QUYỀN ĐƯỢC LÀM THẦN THÁNH

“Thất nghiệp là chuyện nhỏ” là series truyện dài kỳ do nhóm viết Book Hunter sáng tác. Mượn câu chuyện về một nhóm bạn thất nghiệp, Book Hunter phản ánh các mẩu hiện thực ngày nay.

Mời các bạn tham gia vào Cộng đồng Thất nghiệp

Đó là câu chuyện của Ngân Lượng và Hùng Hục, những câu chuyện nhuốm mùi trần tục: nào là học thi, nào là phản đối bố mẹ… Tôi, Tùng Khùng không trần tục như thế. Cái tên Tùng Khùng là cách tôi tự gọi mình một cách tự hào. Bởi chỉ có những kẻ tầm thường mời bình thường, phi thường như tôi nhất định phải “khùng”. “Khùng” chứ không phải điên. Khi người ta điên rồ, người ta sẽ mất đi lý trí. Nhưng khùng thì khác. Để “khùng” được, người ta phải giữ lý trí, chỉ là lý trí chạy theo một trật tự phi lý mà thôi.

Tôi luôn tự hào với bản thân. Tôi là kẻ hướng thượng, hướng tới những điều vĩ đại, vượt trên sự tầm thường của con người. Tôi là một “siêu nhân”. Không phải “siêu nhân” của Marvel mà là “siêu nhân” của Friedrich Nietzsche. Cái ông triết học đó chuyên nói những điều khùng khùng như tôi mà bất chấp người khác có nghe hoặc nghe xong có hiểu hay không. Nghe đâu khi cuốn sách của ông ta bàn về “siêu nhân”, khi mới xuất bản chỉ bán được có 8 bản, ấy thế mà tay khùng ấy lại là triết gia vĩ đại.

Từ bé, tôi đã nói những câu như bậc ngôn sứ. Tôi dạy cho mẹ tôi cách làm người. Tôi dạy cho đám nhân viên dưới trướng mẹ tôi rằng chúng là người và chúng hãy thôi quỳ lạy nịnh bợ mẹ tôi. Tôi dạy cho thày giáo của tôi biết rằng trường học là nơi biến con người thành công cụ. Tôi dạy bạn bè tôi cách trở nên vĩ đại như tôi thay vì chạy theo điểm số. Tôi đứng trước mọi nhà thờ, đền chùa và rao giảng cho đám thần Phật được thờ cúng trong đó rằng họ phải vĩ đại hơn thế, vươn lên siêu phàm hơn thế bằng cách đừng cố điều khiển vận mệnh của con người. Ấy vậy mà tôi bị mẹ tôi hoảng loạn đưa tôi đến bác sĩ tâm lý. Lão bác sĩ tâm lý điên rồ nói rằng tôi bị tâm thần. Hôm ấy, tôi đã dùng phân tâm học để dạy cho hắn biết rằng chính hắn mới là kẻ tâm thần.

Mẹ tôi, vốn dĩ là một chủ tập đoàn lớn. Tôi được nuôi dưỡng để kế nghiệp. Bố tôi mất sớm. Mẹ tôi tiếp quản tập đoàn, một tay chèo chống, điều khiển cả một hệ thống Zombie để sinh lợi chẳng vì gì cả. Tôi ít có thời gian ở với mẹ. Tôi lớn lên trong vòng tay Osin thô tục với những tiếng nói cục cằn và những thức ăn sang chảnh được chế biến chán ngắt. Làm bạn với tôi chỉ có những cuốn sách. Nhưng rồi sách cũng nhạt. Tôi nhận ra rằng mình thích làm bạn với thần linh hơn. Thế là tôi đi tìm thần linh, những người mà tôi cho rằng họ siêu việt như tôi. Tôi bắt đầu tìm đến với đủ loại tôn giáo, tâm linh. Chưa thấy thần linh nào liên lạc với tôi mà tôi đã thấy mình sắp đắc chứng ngộ đến nơi rồi. Nhưng mẹ tôi, sống quá lâu với Zombie đến mức tư duy như Zombie đã coi tôi như một kẻ bệnh hoạn. Bệnh hoạn là phải chữa, mà chữa không được thì phải theo dõi.

Dưới gầm giường của tôi, máy ghi âm. Ẩn bên cạnh cái bóng đèn, camera. Điện thoại của tôi có chip định vị, kể cả khi tắt máy, mẹ tôi vẫn có thể tìm được. Tôi đi đâu cũng có người theo dõi. Bạn có thể làm thần nếu lúc nào cũng bị theo dõi như thế không? Làm sao tôi có thể nói chuyện với thần linh khi vẫn đang trong sự kiểm soát của một hệ thống Zombie và có thể bị phán xét bởi chúng. Tóm lại, không một chút riêng tư. Nếu gia đình tôi mà ở Mỹ, có lẽ tôi sẽ đe dọa mẹ tôi rằng tôi sẽ kiện bà vì vi phạm nhân quyền. Trong bản tuyên ngôn nhân quyền, quyền riêng tư đóng một vai trò rất quan trọng.

Tôi đã lên một kế hoạch bỏ trốn. Tôi thấy mình giống như nhân vật chính trong phim “Mắt đại bàng” đang cố thoát khỏi hệ thống giám sát. Không, tôi thấy mình giống một anh hùng sống vì tự do cá nhân chỉ muốn vùng chạy, thậm chí đập tan cảnh sống toàn trị mà mẹ tôi đã tạo ra cho tôi nhân danh tình mẫu tử. Khi nói những điều này, không phải tôi không yêu mẹ tôi. Tôi yêu mẹ tôi như Chúa yêu con chiên lầm lạc của mình vậy. Nhưng tôi không muốn bị đóng đinh bởi tình yêu của mẹ thôi. Tôi muốn được tự do.

Đó là một buổi chiều nắng chói chang trái mùa. Tôi thích trời nắng. Trời nắng khiến những kẻ thô lỗ sẽ bị gặp ảo giác, còn tôi thì không. Khi mồ hôi nhễ nhại, nắng xiên thẳng như hàng ngàn cái kim cắm vào mắt những tay vệ sĩ, đó là lúc tôi có thể hành động. Tôi đã trải nghiệm cảm giác nhìn trừng trừng theo dõi điều gì đó dưới trời nắng to. Đầu tiên, nắng sẽ khiến cho các hình ảnh bị cắt nhỏ tựa hồ một tấm gương vỡ được dán xộc xệch bởi thứ băng dính nâu xấu xí. Sau đó, mùi mồ hôi bốc lên nồng nặc, nhất là với ai bị hôi nách (Đính chính là tôi không bị thứ bệnh này). Mùi mồ hôi khiến chúng ta cảm thấy như hút cần, các chiều không gian co vào giãn ra bất hợp lý. Nó khác hút cần ở điểm, cần sa tạo ra những ảo giác mang tính chất “cho vui”, còn mùi mồ hôi mà đặc biệt là hôi nách khiến người ta đặc biệt khó chịu. Hoặc rằng chính sự khó chịu mới là nguyên nhân đích thực tạo ra các ảo giác.

Tôi đi học như mọi ngày. Khỉ thật, tôi ghét trường học. Thầy giáo nói điều vô nghĩa. Bạn bè lảm nhảm những thứ vô vị. Sách vở không biết dùng vào việc gì ngoài để vẽ bậy. Thứ duy nhất tôi thích ở trường học là đồng phục bởi vì đồng phục khiến cho tất cả những kẻ đeo mặt nạ giả dối buộc phải lộ cái mặt thật của mình ra. Nhưng hôm nay, tôi sẽ tỏ ra hứng thú đến trường. Trường hôm nay có buổi biểu diễn của mấy em chân dài não rỗng trong đội văn nghệ. Đây là cơ hội mà… tuần nào cũng có. Nên nếu tôi thất bại, tôi có thể thử vào tuần sau, nếu còn hứng thú.

Tiền mặt tôi đã rút khỏi ATM trong nhiều ngày và giấu trong tủ đựng đồ ở trường. Điện thoại di động thì cứ treo vào nhà vệ sinh là xong. Tôi lẻn vào phòng thay đồ của đội văn nghệ. Đám con gái chân dài não rỗng đang khoe ngực và bàn về cơ bắp của các “hot boy” trong trường. Nhảm nhí hết biết, nhưng chúng có thứ tôi cần. Tôi cần một bộ váy! Giả gái giữa trời nắng trong tình trạng các vệ sĩ bị ảo giác là cách tốt nhất. Vào mùa hè, đồng phục nữ là sự thèm muốn của tôi, bởi tôi có thể tha hồ thả rông chứ không phải đóng thùng như khi mặc đồng phục nam. Nhưng vì đây là trang phục diễn, nên tôi không được mặc đồng phục nữ mà thay vào đó là bộ váy lòe loẹt màu hường. Cũng tốt! Các nhà khoa học nói rằng màu hường dễ khiến người nhìn thấy nó bị ảo giác và rơi vào trạng thái trầm cả. Màu hường sẽ làm gia tăng cấp độ ảo giác.

Trong bộ váy màu hường, đội bộ tóc giả,  tôi bỗng cảm giác thấy tự tin hơn bao giờ hết. Xin đừng nhầm, tôi không phải là người đồng tính. Tôi tự tin bởi vì đây là lúc tôi thoát khỏi những cặp mắt dò xét và giám sát. Và đương nhiên, một lý do khiến tôi tự tin đó là tôi thoát khỏi cái quần đồng phục nóng bức để thả rông cặp đùi của mình với chiếc váy xòe có thể bị gió tốc lên bất cứ lúc nào.

Tôi giả vờ ôm bụng, mặt nhăn nhó, bắt chước giọng eo éo, nhớt nhớt của các em gái để xin xỏ bác bảo vệ:

  • Bác ơi, cháu có việc xin ra ngoài…

Bác bảo vệ hất hàm:

  • Ra ngoài làm gì?

Tôi di di chân dưới đất, giả vờ mặt ngượng ngùng:

  • Cháu… cháu muốn… cháu đến ngày… cháu phải đi mua băng vệ sinh…

Bác bảo vệ há hốc mồm:

  • Ôi giời… chuyện tế nhị thế mà cứ bô bô… Con gái thời này tệ thật… đi đi…

Bác bảo vệ mở cổng trường. Tôi lẻn ra ngoài. Trong đầu không khỏi nảy lên ý nghĩ nghi hoặc. Kỳ quái thật! Tại sao… con gái lại không được công khai ngày bị hành kinh của mình. Tôi thấy lũ con gái lúc nào cũng phải đi đứng khép nép, che che giấu giấu mỗi khi đến ngày, nhưng thực ra con trai trong lớp đứa nào chẳng biết. Tôi đã từng theo dõi và làm một bản thống kê tần suất ngày đèn đỏ của đám con gái trong lớp. Đa phần đều xảy ra trong quãng từ lúc bắt đầu thấy trăng non trên bầu trời cho đến khi ta không thể nhìn thấy mặt trăng. Như vậy tức là có một sự tương quan giữa kinh nguyệt và sự xuất hiện của mặt trăng. Nếu như mặt trăng biến mất thì kinh nguyệt của con gái liệu có biến mất hay không? Tại sao người ta có thể công khai ca ngợi mặt trăng trong thơ ca nhưng lại không thể công khai ca ngợi kinh nguyệt của con gái. Đây chính là vấn đề về sự kì thị, sự bất bình đẳng về giới. Tại sao các phong trào nữ quyền cố gắng đòi quyền được bắt chước đàn ông mà không đòi một quyền rất hiển nhiên, đó là quyền công khai bị hành kinh. Giống như tôi đây, tôi có nhu cầu được tự do là Tùng Khùng chứ không bị trói buộc bởi cái tên trong giấy khai sinh.

Việc đầu tiên của cuộc đời không giám sát… đó là tôi không biết làm gì cả. Phố phường chán ngắt. Tôi cũng đâu có thú vui trần thế. Đời sống thực của tôi là ở cõi tinh thần. Mà thực ra cõi tinh thần bấy lâu nay đâu có ai giám sát được tôi. Thức là tôi đã chuyển từ trạng thái tự do này sang một trạng thái tự do khác và nhận thấy không có gì khác biệt.

Không có gì vui thú để làm, tôi buộc phải nghĩ thiết thực hơn. Tôi cần một bộ quần áo đẹp để mặc và một chỗ ở tử tế. Tôi mua một chiếc áo phông và quần ngố mặc tạm. Đằng nào cũng không có nhiều quần áo đẹp ở trên đời này, nên mặc cái gì mà chẳng thế. Tôi vào quán game Internet để tìm kiếm. Dị thật, có một bên cho thuê nhà bắt phải thi tuyển đầu vào! Thằng nào sở hữu căn nhà chắc là điên rồi. Cơ mà… tôi thích!

Nào thì thi tuyển. Tôi ghét làm bài kiểm tra, ghét thi lên lớp, nhưng tôi thấy mấy trò thi tuyển dị dị này có thể mở ra cho tôi một trò vui mới. Hơn nữa, tôi có phẩm chất thần thánh, làm gì chả được, thi gì chả xong.

Đó là một căn nhà sang trọng, xứng tầm với bậc thần thánh như tôi. Ô kìa, lại camera. Chủ nhà này có vẻ có nỗi ám ảnh giống mẹ tôi. Có thể đây là trụ sở của một trùm Mafia. Thôi kệ, cứ thi tuyển. Làm Mafia còn vui hơn sống một cuộc đời nhàm chán “sớm lại chiều đi lên cơ quan””.

Căn nhà được thiết kế tự động. Tôi đi vào đến đâu, cửa tự mở đến đó. Phòng khách được thiết kế hiện đại với màn hình phẳng được uốn cong. Tôi vừa ngồi lên bộ salon thì TV tự động bật lên.

  • Xin chào! Cậu đến đây để thi tuyển vào trọ ở nhà này đúng không?

Một tay thanh niên ngồi ngược sáng xuất hiện trên màn hình như các phim thám tử.

  • Vâng! Chào anh!
  • Bài thi tuyển rất đơn giản! – Hắn nói – Hãy làm điều điên rồ nhất cậu có thể nghĩ ra!

Điều điên rồ nhất? Thằng cha này điên rồi. Lấy cái gì để đo độ điên? Bệnh viện tâm thần còn chẳng có tiêu chí để phân loại mức độ điên nữa là một cái nhà cho thuê. Được, hắn muốn điên! Tưởng gì chứ điên khùng là tài năng của tôi.

  • Anh muốn điên? Chỉ những kẻ điên mới thích kiểm tra độ điên của người khác!
  • Ờ! – Hắn đáp gọn lỏn.

Tôi lầm bầm:

  • Thi với chả thố! Như cứt!

Tôi đứng phắt dậy, dốc tiền ra khỏi ba lô. Những cọc tiền 500.000 rơi bịch bịch xuống ghế salon. Tôi cầm một cọc tiền, dí về phía TV:

  • Anh nhìn nhé!

Tôi rút trong túi ra chiếc bật lửa. Tia lửa xòe ra, gặm gặm tờ polymer. Tôi cười ha hả:

  • Tiền là thứ bẩn thỉu nhất của đời sống trần tục. Nhưng mà tôi thích tiền. Dùng tiền để chứng minh mình điên nhất cũng giống như dùng tiền để mua nhà lầu xe hơi thôi, có gì khác biệt đâu!

Hắn vẫn không động tâm, nhưng tôi thấy tay hắn gõ gõ trên mặt bàn với vẻ suy tính.

Đột nhiên, một giọng thất thanh tru tréo:

  • Không… trời ơi không… là tiền, tiền đấy!

Xì… xì… khí từ bình chữa cháy phụt ra. Mặt tôi được phen trắng xóa bọt, ho sặc sụa. Kẻ lên tiếng mà một bà chị trông mặt mũi cũng sáng sủa, sạch sẽ.

  • Bà làm cái gì thế hả? – Tên ngồi trong màn hình gằn giọng
  • Ông bị hâm à?
  • Bà phá hoại quy trình tuyển người của tôi! – Hắn vẫn đáp bình thản – Bà muốn gì?
  • Tôi muốn tiền! – Bà chị ấy chỉ vào đống tiền nằm ngổn ngang – Ông mà không cho nó thắng là số tiền này đem hóa về suối vàng luôn đấy!
  • Kệ! – Hắn vẫn thủng thẳng – Đằng nào cũng không phải tiền của tôi.

Lúc này tôi mới thỏ thẻ:

  • Em thì chả tiếc gì tiền đâu! Cùng lắm là em về nhà với mẹ! Nhưng mà em cần phải bỏ nhà! Và em nghĩ rằng mùi nhựa cháy có thể làm chúng ta gặp ảo giác đấy ạ!

Bà chị vẫn nhì nhèo:

  • Nó nói đúng đấy ông… Nhận nó đi… Nhận tiền của nó đi… Tiền, tiền đấy… ông không cần nhưng tôi cần! Nó có thể đổi tiền lấy cơn điên, còn tôi, tôi muốn quy đổi mọi cơn điên của tôi ra tiền mà chẳng được đây này! Nó vừa có tiền, vừa điên… Qúa đạt chuẩn! Qúa hợp lý để đỗ rồi…

Màn hình tắt phụp. Không thấy hắn bước ra. Bà chị ấy giúp tôi dọn tiền, rồi dắt tôi vào một căn phòng. Hắn, kẻ trong màn hình chính là Lâm Hâm. Còn bà chị đáng yêu, tốt bụng và thích tiền giống tôi ấy, chính là Ngân Lượng. Và từ đó, tôi là một phần của Zero. Tối hôm đó, tôi quen thêm Hùng Hục. Chỉ với những người bạn này, tôi mới được sống một cuộc đời thần thánh của mình: cuộc đời bỏ học và thất nghiệp.

Hà Thủy Nguyên


About


'CHƯƠNG 3: QUYỀN ĐƯỢC LÀM THẦN THÁNH' has no comments

Be the first to comment this post!

Would you like to share your thoughts?

Your email address will not be published.

@COPYRIGHT KIỂM DỊCH. ALL RIGHTS RESERVED.